Details

Nhị thập tứ hiếu (chữ Hán: 二十四孝) là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh 郭居敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời ông.

Nhị Thập Chữ Hiếu – Đàm Tử (郯子): cho cha mẹ bú sữa hươu

Đàm Tử (郯子) cho cha mẹ bú sữa hươu
鹿 乳 奉 親
Lộc Nhũ Phụng Thân
Lấy Sữa Hươu Phụng Dưỡng Cha Mẹ
Bringing Deers’ Milk to Nurse His Parents

Hiếu thuận lo toan khó nhọc tâm
Thân người da thú thợ săn lầm
Rừng sâu lấy sữa nuôi cha mẹ
Tri hiếu gia bần nghĩa cử thâm
Đàm Tử danh xưng đời mến tặng
Tâm từ ruộng phước chốn ương mầm
Vũ phu cảm động dâng thêm sữa
Đạo đức ngày nay mấy kẻ tầm

Vào đời Xuân Thu, có một người con hiếu thuận siêu việt tên là Tánh Đàm, người đời sau xưng là Đàm Tử. Cha mẹ ông đều đã già, mắt lại bị bệnh, Đàm Tử lo lắng trong lòng nên mới nói an ủi rằng:

“Phụ thân mẫu thân! Cha mẹ muôn lần không nên âu lo, con nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để chữa trị lành bệnh cho cha mẹ.”

Mẹ ông ta nói:

“Đàm Nhi! Mẹ và cha con tuổi đã lớn rồi, sống không còn được bao lâu nữa, nhưng chỉ là nay rất ao ước muốn được uống sữa hưu.”

Muốn có được sữa hữu, thật không phải chuyện dễ, vả lại còn rất nguy hiểm, chỉ sợ một khi có được sữa rồi, thì e rằng không có mạng trở về. Nhưng vì nhớ nghĩ đến cha mẹ, Đàm Tử quyết định bất luận có bao nhiêu gian truân đi nữa, mình cũng phải nghĩ cách lấy về để làm thỏa mãn tâm nguyện cha mẹ và báo đáp thâm ân. Có một ngày, Đàm Tử nghe người ta nói trên núi Bắc sơn, rừng núi rậm rạp, thường hay có hưu ra vào. Thế là sau đó liền đến chợ mua da hưu mặc vào làm áo, cải trang thành hưu con, quyết định tiến lên rừng. Trong rừng Đàm Tử đi qua đi lại, bốn bên tứ phía kiếm tìm. Trời càng lúc mỗi tối dần mà vẫn không phát hiện, trong lòng lo âu, đột nhiên Đàm Tử nghe có tiếng động.

“Ái da! Chết rồi! Chắc là có thú dữ rồi!”

Đàm Tử liền vội vàng núp lại, một tiếng cũng không dám động. Nhưng chờ đã lâu mà vẫn không thấy có con thú dữ nào xuất hiện, trong lòng tò mò, liền ngẩn đầu lên, tứ phía liếc quanh. À! Hóa ra đây chỉ là một đám hưu con, chắc là chúng cũng đói rồi, vậy nếu mình giả tiếng kêu lên thì hưu mẹ nhất định sẽ mau trở về cho bú. Đàm Tử lanh trí kêu lên và lén lút ẩn nấu vào trong đám. Quả nhiên không ngoài dự đoán, hưu mẹ trở về. Đàm Tử vui mừng phấn khởi và học làm cách như hưu con để lấy sữa hưu mẹ. Sau rồi mới bỏ vào bình và mang về cho cha mẹ uống. Từ đó trở đi, Đàm Tử mỗi ngày cũng đều dùng cách này để lấy sữa hưu. Có một lần, Đàm Tử đang lấy sữa hưu, bỗng nhiên phát hiện có một đám thợ săn đang dương cung lặng lẽ tiến tới. Lúc bấy giờ, hưu mẹ cũng phát giác và kêu lên một tiếng thất thanh làm cho các hưu con hoảng hốt bỏ chạy tứ phía, chỉ có Đàm Tử nhất thời không biết làm sao và ở tại nơi đó. Khi thấy thợ săn sắp sửa bắn tên, Đàm Tử vội vàng kêu lớn lên:

“Xin đừng có bắn!”

Các thợ săn giật mình khủng khiếp, không hiểu tại sao con hưu này lại đột nhiên biến thành người. Sau đó, Đàm Tử mới kể rõ sự tình cho các thợ săn nghe. Các thợ săn nghe rồi, lòng đều kính nể và nói:

“Đàm Tử ngươi thật là hiếu thảo. Ta từng tuổi này, đây là lần đầu tiên gặp phải người kỳ dị như ngươi, ta cũng có một chút sữa hưu ở đây, ngươi hãy cầm lấy đem về.”

Đàm Tử nhìn các người thợ săn, lòng cảm kích bất tận, hai hàng nước mắt lưng tròng, nhiễu quanh một vòng và mang sữa hưu về nhà.

Có kệ khen rằng:

老 親 思 鹿 乳
身 掛 鹿 毛 衣
若 不 高 聲 語
山 中 帶 箭 歸

Lão thân tư lộc nhũ
Thân quải lộc mao y
Nhược bất cao thanh ngữ
Sơn trung đái tiễn quy

Cha mẹ thèm sữa hươu
Da hươu áo khoát vào
Nếu không kêu lớn lên
Giữa rừng tên bắn ngay

Category:

Giáo dục

Comments are closed.