Nhị thập tứ hiếu (chữ Hán: 二十四孝) là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh 郭居敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời ông.

Dương Hương (杨香): giết hổ cứu cha

Dương Hương sinh vào đời nhà Tấn, vừa 14 tuổi đầu đã tỏ ra chí hiếu, cha đi đâu cũng theo hầu một bên. Một hôm, hai cha con cùng đi thăm ruộng nơi xa, gần vùng núi rừng, giữa đường gặp một con hổ chực nhảy đến vồ cha, Dương Hương cố liều chết, nhảy vào với đôi tay không quyết cùng sinh tử với con hổ. Ông đánh rất hăng, cuối cùng hổ hoảng sợ bỏ chạy, cha ông nhờ đó mà thoát chết.
Thơ: Lý Văn Phức

Nhị Thập Tứ Hiếu 二十四孝

Nhị Thập Tứ Hiếu 二十四孝


Tấn Dương Hương mới mười bốn tuổi, Cha bước ra hằng ruỗi theo cha. Phải khi thăm lúa đường xa. Chút thân tuổi tác thoắt sa miệng hùm, Đau con mắt hầm hầm nỗi giận. Nắm tay không vơ vẫn giữa đường, Hai tay chận dọc đè ngang, Ra tay chống với hổ lang một mình. Hùm mạnh phải nhăn nanh lánh gót, Hai cha con lại một đoàn về, Cho hay hiếu mạnh hơn uy, Biết cha thôi lại biết chi có mình.

Category:

Giáo dục

Comments are closed.