Details

Nhị thập tứ hiếu (chữ Hán: 二十四孝) là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh 郭居敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời ông.

Quách Cự (郭巨): chôn con cho mẹ – Nhị Thập Chữ Hiếu

Vì Mẹ Chôn Con
Vào đời Hán có người tên là Quách Cự, nhà rất nghèo có một đứa con trai mới vừa lên ba. Mẹ Cự thường ngày phải giảm bớt phần ăn để nhường cho cháu.
Quách Cự (郭巨) chôn con cho mẹ - Nhị Thập Chữ Hiếu
Một hôm, Cự gọi vợ đến rồi bảo: “Nhà mình nghèo khó, thiếu thốn. Con trai mình lại phải chia phần thức ăn của mẹ. Chi bằng mình chôn sống nó đi? Con cái thì vợ chồng ta có thể đẻ đứa khác, còn mẹ mất rồi thì không thể tái sinh.” Người vợ nghe xong cũng đồng lòng mà không cải lại.

Vậy là Cự tìm chỗ đào hố chôn con, khi đào được hơn ba tấc đất thì bất chợt thấy một hủ vàng, bên trên có đề mấy chữ: “Trời ban cho đứa con có hiếu là Quách Cự; quan không được giữ lấy, người dân không được chiếm đoạt.”

Có cơ ca tụng, thơ rằng:

Quách Cự chỉ lo phụng dưỡng mẹ,

Đem chôn con để mẹ được sống.

Trời cho đào được hủ vàng,

Đương nghèo trở nên giàu có.

Category:

Giáo dục

Comments are closed.